NHẬT KÝ AUPAIR- LÊ THIÊN HƯƠNG

<Nhật kí Aupair>

Nhật ký của bạn Lê Thiên Hương-aupair Đức từ tháng 3/2017.

” Hôm trước mình có đọc một bài của một bạn gái mà mình quên mất tên rồi, chỉ nhớ đại loại nội dung là tháng 7 này có Visa nhưng đang băn khoăn rất nhiều thứ, rồi bị buồn khi bị coi như giúp việc bla bla bla…

Hôm nay chủ nhật, mình cũng gọi là rảnh, và ngày mai thôi cũng tròn một tháng mình sang đây nên mình cũng có một vài dòng muốn chia sẻ. Tính mình thì hay thích nói thích viết nên bài có thể khá dài, bạn nào ngại đọc có thể bỏ qua nhé.

Đầu tiên ở đây mình biết có nhiều bạn tự đi, nhiều bạn qua dịch vụ, các bạn đủ mọi lứa tuổi. Mình thì cũng gọi là sắp quá cmn lứa rồi, vì mình 25 tuổi rồi, may mà vẫn đi được. Mình lười lắm, quan trọng nữa là mình tự thấy dốt, vậy nên mình chọn cách đi qua dịch vụ. Nói thêm nữa là mình đã bị trượt visa điều dưỡng 1 lần rồi.Hơn nữa hồ sơ mình lằng nhằng vì khẩu Hà Nội cắt vào trong nam phỏng vấn điều dưỡng. Hẳn là hộ khẩu ý, không phải làm KT3 bình thường đâu. Lần này coi như được ăn cả ngã về không. Đúng nghĩa là liều. Tại sao lại liều ? Mình hỏi dịch vụ của 3 công ty Aupair lớn và đều từ chối mình vì khả năng đỗ không cao sẽ làm ảnh hưởng đến uy tín của họ, mặc kệ mình khẩn thiết muốn làm. Và cứu tinh của mình xuất hiện. Vâng, là công ty My Aupair. Mình không quảng cáo, nhưng ở đây mình muốn nói lời cám ơn đầu tiên đến công ty và cũng để giới thiệu cho những bạn còn đang hoang mang tìm hiểu có thêm một địa chỉ uy tín về làm Aupair.Các bạn đừng sợ vì đã trượt 1 lần sẽ không đi được, chỉ cần người làm có tâm cẩn thận chắc chắn là sẽ được hết. Kể cả khi vào phỏng vấn, mình vẫn nói mình đi qua công ty dịch vụ.

lê thiên hương aupair đức 2017

 

Điều thứ hai mình muốn nói ở đây, có thể một phần số mình cũng may mắn khi vào gia đình rất tốt, một tháng qua với mình trải qua rất nhẹ nhàng. Nhưng chắc chắn cũng phải do kỹ năng mềm của bản thân mình nữa. Mình khá tự tin vì điều đó. Trước ở Việt Nam mình cũng thuộc dang nhà chiều hết mực, chả phải động tay động chân, nhưng nói thật, đi làm đi học, toàn bị đời vả vào mặt, toàn làm việc với người khó tính nên cũng gọi là tích cóp tý kinh nghiệm. Mình cũng làm việc nhà, nhưng hoàn toàn chủ động và làm với thái độ tự nguyện.Chỉ cần nhìn Gatsmutter làm và nói 1 lần, mình chú ý là được. Mình không nghĩ là giúp việc, mình nghĩ đơn giản là tập thể dục, vận động cho đỡ ngu người, rồi thì coi như nhà mình mà làm cho nó gọn gàng. Ở sạch đẹp ai chả thích. Đừng coi là đi làm thì sẽ nhẹ nhàng thôi. Với lại khi chủ động làm thì sẽ không nghĩ đến giúp việc đâu. Cứ tự nhủ nhà của mình sau này, mình đang tập làm vợ, vậy là nhẹ nhàng. Chứ làm sao cả ngay ngồi ôm bọn trẻ con được, phát điên đấy, mà cả ngày ôm sách cũng không thể, chắc mình chết luôn. Mà chỗ mình nó lại là làng làng cơ, không phải trong thành phố mà bước ra ngoài là trung tâm thương mai, vậy nên tự tạo niềm vui thôi.

Điều thứ 3 mình muốn nói, kể cả có về Việt Nam, mình cũng sẽ không ân hận và thấy phí 1 năm này. Mặc dù trong đầu mình có nhiều thứ muốn hơn, nhưng cái này cũng do số. Từ ngày xưa mình đã luôn nghĩ học ngoại ngữ học với trẻ con là tốt nhất, vì nó đang tập đọc bập bẹ giống mình, hơn nữa cũng sẽ chỉ nói những câu đơn giản. Và quả thật mình đúng. Đứa lớn nhà mình ở 6 tuổi, và mình học ở con bé rất nhiều. Mỗi lần mình phát âm sai, nó đều chỉnh lại cho mình rất nhiều lần một cách kiên nhẫn. Hơn nữa những từ không hiểu thì nó sẽ tìm một cách rất đơn giản để giải thích cho mình, hay khua tay múa chân loạn xạ. Nói chung là dễ thương lắm. Còn thằng bé 3 tuổi thì mình phải kiên nhẫn hơn nhiều. Nói chung là có lúc phát điên chứ, vì nó nghich lắm. Nhưng trẻ con ở đâu cũng thế thôi. Mỗi lần thế mình tự nhủ nó là con mày nó là con mày, hoặc điên hơn thì không được giết người không được giết người. Nhưng về cơ bản trẻ con đi học nó cũng biết điều lắm, với cả nó đi học cả ngày rồi, chơi với bọn trẻ cũng không quá nhiều, nên đừng lo quá.

Còn việc được đi học thì đương nhiên rồi, mỗi tội mình dốt, đi học tủi lắm. Xong còn mất kha khá tiền ngu phí vì tiếng không tốt, nghe không hiểu nữa. Nói chung mình chỉ gặp mấy vấn đề đấy thôi. Mà không sao hết, vẫn vui, vẫn tăng cân, vẫn ngủ đủ. À thật ra còn chuyện quan trọng nhất đấy là ở với nhà bản địa Đức các bạn xác định ở vấn đề ăn uống nhá, bạn nào khó ăn thì tập dần ở VN đi, ko lại nhịn đó, chỉ bánh mì, bánh mì thôi. Hoặc nấu món ăn thì sẽ cho hết vào một nồi cả rau cả thịt, dùng gia vị đóng hộp hết chứ không nêm nếm phức tạp như mình. Nhưng về cơ bản thì ở đâu quen đấy thôi.

Vậy thôi, bài rất dài, cám ơn các bạn đã đọc đến những dòng cuối cùng này. Chắc chắn phải quyết tâm đi Aupair lắm mới kiên nhẫn đọc bài mình viết lảm nhảm này. Hy vọng cũng giúp ích phần nào đó cho các bạn. Chúc các bạn còn đang hoang mang vững tin với lựa chọn của mình, cũng chúc các bạn đang làm Aupair luôn vui vẻ mạnh khỏe. À nhân đây mình mới săn được vé máy bay từ Nurnberg đi Verona Ý chỉ 27 eu = 674k từ 18/6 – 22/6. Bạn náo có hứng thú inb riêng vụ vé nhá.

Trân trọng nhiềuuuu. “

My Aupair trân trọng cảm ơn bạn Hương vì đã chia sẻ bài viết này cho chúng tôi và cho các bạn đang quan tâm đến chương trình Aupair.

Mọi thắc mắc tư vấn về các chương trình Aupair xin vui lòng inbox,hoặc để lại số điện thoại,địa chỉ mail, Myaupair sẽ thông tin đến bạn sớm nhất.

Địa chỉ văn phòng My Aupair : sô 24 ngõ 34 Hoàng Cầu-Đống Đa-Hà Nội.
Hotline: 04 6687 2825
Website: myaupair.vn

* Đây là các ý kiến cá nhân, My Aupair không đảm bảo 100% các bạn tham gia chương trình Aupair sẽ có trải nghiệm giống như vậy.